
Thiếu nữ bên hoa huệ (ảnh minh họa - từ Internet)
Theo sách thầy (dân phố tôi mua bán, đổi chác, sang nhượng, vay giật vô sư vô sách nhưng cứ động đến thầy là dạ vâng thẳng tắp. Thầy chưa lừa ai, lễ lạt cúng bái, nhà cúng ngõ phố ăn, thầy nhận chút lễ mọn, thầy bảo ăn dầy mất nghề). Bố mẹ Mùi cậy nhờ cụ già cao tuổi lệnh cho cụ từ coi đền cũng lớn tuổi, cùng bố mẹ, họ hàng nhà Mùi đi mời cả xóm, mỗi nhà một người ra đàn tràng dự lễ dâng em, sau đó về nhà đánh chén. Người đến dự lễ, già có, trẻ có, mỗi nhà một đại diện ăn mặc tươm tất, mấy cụ già và bậc ngũ tuần vấn khăn xếp, áo the, mấy mẹ xồ cũng quần lĩnh áo lụa, bọn trẻ mặc đồ đi học, bọn trai gái lớn vận đồ đẹp nhất như đi đám hội.
Sang canh sau, trăng hạ tuần mặt trái xoan nhô lên phía chân trời, đoàn rước thứ tự tiến về phía cánh đồng thuộc diện quy hoạch chung cư còn xót lại. Mùi ngồi trong xe xích lô đẩy, rèm buông rung rinh. Nến, đèn pin xạc bật lên soi đường cho đoàn rước, vài đứa trai gái cấu véo nhau, cố nín cười. Hôm trước, thầy xem mạch, bắt hình dong em và tôi, căn dặn những việc phải làm. Đoàn lễ lấy ánh sáng tiến về đàn tràng.
Chiều hôm trước, nhà Mùi thuê đội thợ xây dựng lễ đài tại sân cỏ hoang nơi bọn trẻ lấy làm sân bóng đá. Tiền bồi thường đã nhận, dân bỏ đất dự án đi làm việc khác. Mọi người đứng vào vạch vôi, đuốc nến thắp lên khai hoả với đất trời, cầu thần Ban mai ban ánh sáng cho nhân gian đang lu mờ lòng yêu, tín nghĩa! Vén lên bức màn khói khí nước của công nghiệp hoá vội vã vồ công nghệ cuối đường ống đã huỷ hoại môi trường với tốc độ ánh sáng!
Xích lô dừng, Mùi vén rèm, tôi đỡ nàng bước lên bậc gỗ là cốp pha đầy vết đinh. Áo dài trắng muốt em vận khẽ lay tà trong gió, tấm thân thon thả của nàng đã bao lần tôi xấu hổ khi gặp ánh mắt nụ cười của mẹ bắt gặp tôi nhìn trộm qua cửa sổ những ngày nàng đi học. Thoáng nghe thấy ai nói : Thêm bó hoa nữa là thành cô dâu chú rể. Tôi run rẩy đỡ em lên đài. Chợt nghĩ về chuyện cổ xưa người ta tế thần bằng những cô gái trắng trinh, thậm chí tế cả giai tơ! Vì thế mà nhiều nhà gả vợ chồng sớm cho con để tránh hoạ, cho nên ngoài hai mươi tuổi đã có con, ra chợ thấy người ta đã gọi ‘‘bố dái, mẹ đĩ của cái hĩm, thằng cu! ’’ Anh và em xứng đáng, đất trời không nhầm lẫn tấm lòng, thân thể chúng ta! Nếu vì ánh sáng, môi trường xanh sạch mà phải tế thì cũng vui lòng em ạ! Nhìn thấy Mùi tự tin, mặt tươi, vịn nhẹ tay lên cánh tay tôi bước lên đàn tôi đỡ run hơn. Mặt sàn được trải thảm nhựa chống cháy, giữa đàn là chiếc ghề đầu rồng đôi tay vịn, vai ghế trổ hoa văn kỳ dị như rắn cuốn nhau, dấu tích để thần trú ngụ,… Mùi ngồi vào ghế, em nhỏ bé lọt vô ghế cúng trời. Ghế này ở đâu? tôi chưa thấy từ các dinh thự của công tử Bạc Liêu về tận Hà Giang nhà vua Mèo từng ngự!
Tôi được hộ vệ thầy. Mỗi người đi lễ một ngọn nến thắp sáng trên bãi cỏ, sinh động. Bọn ma quỷ ngàn đời dưới tầng sâu đất dày nơi đây đã ngoi lên lấp ló bụi bờ, ngó nghiêng xem (sau này Mùi nói với tôi rằng, em thấy bọn quỷ sứ diêm vương sáng mắt, run rẩy, ngoác mồm trước thần tích kỳ lạ). Nến được thắp trên những gộc ống tre cắt ra từ đầu giàn dáo của thợ xây xếp hình ngôi sao không cân cánh bao quanh ghế nàng ngồi. Cánh sao chếch phía đông và phía tây dài như ngọn lửa. Thầy cúng đi vòng quanh, hai tay hai bó nhang rực đỏ. Thầy dừng lại ở đầu cánh sao vung tay múa, theo nhịp múa, lửa trên cánh sao, trên sân nhấp nháy, công lực của thầy lớn hơn vạn con chíp của hãng Intel thế hệ tột cùng. Tôi khoanh tay đưa mắt nhìn, lòng cảm thấy nóng ấm, ánh sáng tình yêu, ánh sáng niềm tin đã về, nhìn phía đông một quầng sáng, chếch ngang đầu là mặt trăng hình trái xoan, thấp thoáng bóng thần Ban Mai nở nụ cười tươi xinh.
Thầy ngừng lấy sức, nến hương tắt, có tiếng trai gái huýt hét. Chúng mày đã được thầy căn dặn, cấu chí nhau lúc này là trời phạt đấy con ạ. Tôi căng tai, căng mắt xem thầy làm gì, bóng thầy đen trội hơn màn đêm, thầy mặc đồ huyết dụ! Lắng nghe thấy tiếng thầy bắt quyết, gọi thần:
“Lạy trời, lạy đất, lạy tổ, lạy tiên, lạy người đã chết, phúng người đang sống, lạy đứa trong bụng. Dân đã cúng. Phút giây thiêng liêng, xin mời tận hưởng”
Tôi muốn đến bên nàng xem sao, trông thấy nàng chỉ còn khối trắng mờ mờ như pho tượng cẩm thạch quý giá… đến phát khóc. Sợ lắm, người ta tế sống nàng, kỳ vọng, tấm thân mảnh mai có chịu nổi?, nhưng tôi không được phép, hỏng việc thì em chết, dân phố nguyền rủa hai nhà sinh ra đứa không dạy được.
Nhác thấy mặt trăng trái xoan há hốc miệng. Nến sáng dần, sáng rực, tôi không còn tin vào mắt mình nữa, nàng ngồi xếp bằng kiểu toà thiên nhiên mà ngày xưa cụ Nguyễn Du mơ tưởng (dày dày đúc sẵn một toà thiên nhiên), tay ghế, vai ghế biến mất. Theo thầy đi theo viền sao năm cánh. Trắng toát, nàng ngồi đó chỉ có ánh mắt đen, in bóng sáng ngọn nến sâu thẳm, mái tóc đen bay bay vài lọn, cặp môi, đôi núm ngực hồng run rẩy, phập phồng, tay trái che lạch suối mơ, tay phải giơ lên ngang nụ môi hồng, một bông hoa trắng đặt ngang đùi nàng chuyển dần sang màu hồng, cánh hoa mấp máy nở. Ánh sáng tràn về chảy trên thân thể nàng màu hồng ngọc- kiệt tác của tạo hoá (nghe nói viên đá đỏ lớn nhất mà nhân loại biết đến chỉ già 10 kg, lẫn tạp chất, thì khối hồng ngọc nầy non 46 kg, cao gần 1,7 mét). Thần Ban Mai chịu nhượng bộ trước vẻ đẹp, đức hy sinh của nàng, thấu tình dâng hiến của dân phố. Tôi há miệng mà không dám kêu lên khi được chiêm ngưỡng (lại nghe nói tượng thần vệ nữ Milo bằng đá cẩm thạch ở bảo tàng đã làm bao thế hệ đàn ông thi nhân, chính khách, võ quan, thương lái, thầy tu, cai tù,… sáng mặt, gục đầu ứa nước mắt, bao thế hệ đàn bà con gái bứt dứt với thân thể mình).
Ôi bóng dáng Kinh thành, em đã toại nguyện chưa, em đã thoả mãn khát khao đất trời muôn dặm, hồn trai tráng chiến chinh bao đời đã về với em? Ôi đất trời, sự sống quanh quất đâu đây, thần linh, quỷ sứ, cô hồn, ma dại ơi! các người đã thoả mãn lòng ham muốn hành sự nhục thể, tâm hồn em? Thầy đứng vào một góc, tôi đứng một góc, thấy bóng áo huyết dụ của thầy như tan ra chảy thành vũng như máu dưới sàn. Thầy mệt lắm, theo quy định tôi không được đến đỡ. Toàn thân tôi vã mồ hôi, ưu tư suy nghĩ, niềm vui, nỗi buồn, trôi ra ngoài. Gió thổi nhẹ bắt đầu thấy se se, mát mẻ. Gió mặt trời thổi mạnh hơn làm ngọn nến dài thêm ngọn lửa nhưng không tắt. Sau này Mùi kể, đến đoạn nến cháy rực, bọn ma quỷ biến sạch.
Người chủ tế đứng ở bậc cầu thang phẩy ống tay áo, đoàn người cầm nến bước lên đàn tràng đi vòng một lượt quanh nàng như thể vĩnh biệt lần cuối. Không phải, họ đi để nhận ánh sáng thần Ban Mai ban phát qua thân thể trong trắng, ngọc ngà của nàng (sau này nhiều người bảo lúc đi qua có cảm giác thoát đi bức bối, thấy dễ chịu, thảnh thơi, nhàn hạ và có mùi thơm muốn bồng bế, ôm hôn, ngắt hái. Bọn con trai, con gái thì bảo sướng lắm, đòi mỗi năm làm nhiều lần để tế lễ hết lượt bọn gái tân trong ngõ cho ánh dương tràn về đuổi xua tà ma, ám khí, vi rút hay lảng vảng trong ngõ). Một chàng trai dừng lại lâu hơn ngắm nàng thì bị cô gái phía sau lấy tay hất vào mông, một cậu giai khác đưa tay xoa hông cô gái đi trước liền bị hất tay ra. Có tiếng cô gái nào thì thào với chàng trai: em mà được dâng như cái Mùi, nhất chôn sống ngay sau đó em cũng ưng! Nói dại! cối đá gan gà niên đại 2000 chôn ngoài bờ ruộng người ta còn đào xới thì tượng đá hồng ngọc chôn giấu thì cả thế giới giành ngày nghỉ cuối tuần để đi tìm.
Đám rước lần lượt diễu qua và trở về, ánh sáng ngọn nến trên tay mọi người chảy vào nền đêm đen một đường cong dài săn nét. Thầy cho tôi bế nàng xuống xe xích lô chờ sẵn, áo quần, thân thể em có mùi thơm của ngọn cỏ, nụ hoa sau một đêm dồn nén với thiên nhiên. Nàng nhẹ nhàng, êm ấm hoà vào lòng nhau. Mùi khẽ hôn, nhá liếm lên cổ tôi, nói lời cảm ơn. Xe xích lô lúc đi dẫn đầu, lúc về khoá hậu. Ánh sáng, niềm tin, lòng yêu thương chung thuỷ vẹn toàn sau trước với nhân gian…
Về đến ngõ, trời sáng dần, mùi cỗ bàn bay lên, người người chào nhau vui vẻ. Tôi đưa nàng lên lầu công chúa, căn phòng riêng của em lần đầu tôi được bước vào, rồi trở về nhà mình chìm vào giấc ngủ mơ màng. Bóng dáng Kinh thành- em ơi! từ nay được giải oan, giải khát, được đất trời cho siêu thoát lần cuối, đừng hành tôi nữa. Một tiếng chuông bên chùa gióng lên chào một ngày mới bình an.
Vu Lan Hà Nội
Thần tích dâng thiên
TCCT
Thầy đã chọn được ngày dâng em, thầy bảo cái Mùi cao số, phải dâng nó lên để đất trời nhìn mặt, để thịt da nó giao cảm, chia sẻ miếng ngon vật lạ với thiên nhiên. Bố Mùi hỏi duyên phận, mệnh nó thế nà
