Người Công Thương

...08/03/2019 lúc 07:00 (GMT)

Mai Lan – Cô bé “hạt tiêu” vượt qua số phận

TCCTChỉ vào chiếc ô xanh đang di động trên khoảng sân đầy nắng, Việt Hòa, cô bạn bên phòng Truyền thông nói với tôi “Mai Lan đấy chị ạ, bé đến nỗi không thấy người đâu, chỉ thấy mỗi cái ô”.

Từ trên cao nhìn xuống đúng là tôi chỉ thấy chiếc ô đang di chuyển khá nhanh qua khoảng sân nắng và khuất dần sau khu sản xuất. Trong tim tôi chợt trào dâng một cảm xúc rất khó tả.

Số phận nghiệt ngã

Nghe mọi người trong Công ty Bóng đèn phích nước Rạng Đông giới thiệu khá nhiều về em nên tôi khá tò mò. Bởi em là trường hợp đặc biệt, là người khuyết tật duy nhất trong Công ty, nhưng lại được lãnh đạo Công ty và các phòng ban, đồng nghiệp đánh giá rất cao về năng lực chuyên môn, cũng như ý chí vươn lên vượt qua số phận. Em là Nguyễn Mai Lan – Nhân viên thiết kế Phòng Mỹ thuật công nghiệp, Công ty CP Bóng đèn phích nước Rạng Đông.

Nguyễn Mai Lan
Cao 1,3m, nặng chỉ vỏn vẹn 25kg, nhưng Mai Lan luôn cố gắng làm việc như bất cứ người bình thường nào khác

 

Ngay giây phút gặp em, tôi đã hiểu vì sao mọi người lại yêu quí em như vậy. Cao 1,3m, nặng chỉ vỏn vẹn 25kg, nhưng em đi lại khá nhanh nhẹn. Đặc biệt là nụ cười rất thân thiện và đôi mắt to, sáng, toát lên vẻ tự tin.

Sinh năm 1992 trong một gia đình thuần nông tại thôn Làng Non, xã Yên Nguyên, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, hơn 1 tuổi, Mai Lan bị một trận ốm rất nặng, sốt cao liên tục, đã để lại di chứng nghiệt ngã, thay đổi hoàn toàn cuộc đời em sau này. Sau trận ốm, em cứ chậm lớn dần, đi khám khắp nơi bác sĩ chỉ bảo em bị còi xương, suy dinh dưỡng mà không tìm được nguyên nhân để có thể điều trị tích cực.

Hết lớp 1, bố mẹ xin phép cho em nghỉ học, đưa em đến chữa chạy ở một trung tâm phục hồi chức năng của tỉnh. Sau 6 tháng ở trung tâm để tập luyện, bệnh tình không cải thiện, bố mẹ lại đón em về.

Nguyễn Mai Lan
Đôi bàn tay thậm chí còn không duỗi được ngón ra khiến em gặp rất nhiều khó khăn trong việc cầm nắm

 

Trở về với gia đình, Mai Lan phải chờ thêm 6 tháng để quay trở lại trường học lại từ đầu. Rất may, số phận chỉ lấy đi hình hài của em, còn trái tim và khối óc của em vẫn phát triển bình thường như bao đứa trẻ khác. Từ nhỏ, sớm biết mình thiệt thòi hơn bạn cùng trang lứa nên Mai Lan rất chăm chỉ học hành, em luôn là một trong những học sinh giỏi đứng đầu lớp, là niềm tự hào của bố mẹ và thầy cô.

Mặc dù được các bạn yêu quí, giúp đỡ, hòa đồng cùng em, nhưng từ trong sâu thẳm, Mai Lan vẫn mặc cảm và tự ti về bản thân. Vì thế, em quyết tâm học để mong sau này lớn lên mình có thể tự lo cho bản thân mà không phải phiền đến bố mẹ, anh em.

Vượt lên số phận

Năm cấp 2, tình cờ xem chương trình “Thời trang và cuộc sống” trên VTV, Lan ước mơ mình có thể theo đuổi và trở thành nhà thiết kế thời trang. Nuôi ước mơ đó, em càng quyết tâm học hành và chuyện em trở thành sinh viên trường Đại học Mỹ thuật ngay trong lần thi đầu tiên đã khiến cho ai cũng giật mình nghĩ lại về việc ôn thi đại học.

Nguyễn Mai Lan
Mai Lan luôn nỗ lực để vượt qua số phận

 

Bởi suốt những năm học cấp 2 và cấp 3, Mai Lan không hề tham gia một khóa học thêm nào. Mục tiêu là thi vào trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp, nhưng em không hề biết với những trường năng khiếu này đều có kiểu thi riêng, phải đi ôn môn năng khiếu thì mới thi được. “Lúc em gọi điện xin học ở một vài lò luyện thi cấp tốc, có chủ lò còn mắng em té tát, bảo người ta học từ lớp 10, giờ thi rồi, học cái gì” – Mai Lan cười nhớ lại. Hai tuần trước hôm thi, hai bố con khăn gói xuống Hà Nội tìm đến mấy “lò luyện” cấp tốc trước cổng trường. Lò thứ nhất, em bị từ chối vì học quá muộn. Đến lò luyện thứ hai, thầy giáo nhận dậy cho em, nhưng dặn trước “nếu trượt thì đừng có buồn”.

Có thể nói tâm lý của Mai Lan lại khá đặc biệt, em quyết tâm rất cao, nhưng lại không tự đặt ra cho mình áp lực, chỉ nghĩ đơn giản mình phải vào trường này bằng được, năm nay thi không đỗ thì năm sau thi lại. Và thế là số phận đã mỉm cười với cô gái kiên cường, chỉ sau 2 tuần luyện cấp tốc, năm đó em đỗ trường đại học mơ ước. Nhưng vì em thiếu 0,5 điểm để vào khoa Thiết kế thời trang, nên em chuyển sang học Khoa Thiết kế công nghiệp, chuyên ngành Tạo dáng thủy tinh.

Nguyễn Mai Lan
Cô bé "hạt tiêu" với niềm đam mê đi du lịch khám phá những miền đất mới

 

Có lẽ đây là số phận đã sắp đặt cho em, là nhân duyên đưa em đến với Rạng Đông, trở thành một thành viên của Công ty CP Bóng đèn phích nước Rạng Đông sau này.

Cơ hội vàng và ngã rẽ cuộc đời

Vốn dĩ ở nhà, cô bé “hạt tiêu” được ông bà, bố mẹ, anh em, bạn bè chiều chuộng. Thế nên, phải đưa con xuống Hà Nội sống xa gia đình những 5 năm quả là một thử thách lớn. Nhưng Lan thì nghĩ khác: “Em có chân có tay nên việc gì các bạn làm được, em cũng làm được. Đi đâu không biết đã có mồm để hỏi. Em muốn mình tự lập để mọi người coi mình như một người bình thường, chứ không phải như đối với một người khuyết tật”.

Nguyễn Mai Lan

 

Và thế là 5 năm ấy, cô gái nhỏ bé ngày ngày lên giảng đường, vào thư viện, tự lo cho cuộc sống của mình. Sang năm thứ 3, Mai Lan giành được học bổng toàn phần của Nhà trường và duy trì đến hết những năm tháng sinh viên, đỡ cho bố mẹ một khoản tiền không nhỏ.

Nhớ lại hồi mới vào trường Lan băn khoăn lắm. Vì nghe mọi người nói học Tạo dáng thủy tinh là đi thổi thủy tinh, làm sao em làm nổi, ước mơ quay trở lại ngành Thiết kế thời trang càng thêm cháy bỏng. Nhưng càng học, Lan càng thấy ngành Tạo dáng thủy tinh nhiều cái thú vị. Thầy cô đã thổi niềm đam mê vào cô trò đặc biệt, với những tiềm năng và cơ hội mà ngành thiết kế công nghiệp sẽ mang đến trong tương lai. Lan đã cảm thấy học ngành này sẽ chắc chắn và ổn định hơn ngành thời trang. Từ đó, em càng say mê tìm hiểu và thả sức sáng tạo theo chuyên ngành.

Nguyễn Mai Lan
Rạng Đông đã tặng em cơ hội vàng và Mai Lan đã dần chinh phục được lãnh đạo Công ty và các đồng nghiệp bằng chính tài năng của mình

 

Và cơ duyên đã đến với em. Năm thứ 4 đại học, Lan có một thời gian thực tập tại Rạng Đông theo chương trình ký kết hỗ trợ đào tạo của Trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp với Công ty CP Bóng đèn phích nước Rạng Đông.  Ở đây, em đã hoàn thành xuất sắc đồ án tốt nghiệp “Thiết kế đèn sàn trang trí nội thất”.

Cảm động về nghị lực và ý chí vươn lên của Mai Lan, cũng như nhìn thấy tài năng của em qua đồ án tốt nghiệp, thầy Trịnh Tuân - Giảng viên Trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp đã dẫn em đến trực tiếp gặp lãnh đạo Công ty CP Bóng đèn phích nước Rạng Đông, đề nghị giúp đỡ cho em một công việc. Ban đầu, trong lãnh đạo Công ty cũng có người e ngại, bởi em quá nhỏ bé, sợ sức khỏe yếu, không đáp ứng được áp lực công việc. Nhưng Tổng giám đốc Nguyễn Đoàn Thăng lại nghĩ khác. Ông rất ấn tượng về đồ án tốt nghiệp của Lan, cũng như ý chí kiên cường của em. Và ông đã quyết định tặng cho em một cơ hội, nhận vào làm nhân viên của Phòng thiết kế (Trung tâm R&D), sau này chuyển lên Phòng Mỹ thuật công nghiệp của Công ty. 

Nguyễn Mai Lan
Mai Lan trong chuyến du lịch Phượng Hoàng Cổ Trấn (Trung Quốc) cùng các anh chị của Trung tâm R&D Rạng Đông

 

“Với em, đó là một cơ hội vàng. Nó như là chuyện cổ tích ông Bụt có ngoài đời thực vậy” – Mai Lan tâm sự. Em được bố trí chỗ ngồi, tạo mọi điều kiện làm việc như một người bình thường. Nhưng có ưu tiên, nếu thời tiết khắc nghiệt nắng mưa, em có thể làm việc ở nhà để bảo đảm sức khỏe. Thế nhưng, chưa bao giờ em lạm dụng quyền ưu tiên ấy. Em thuê một nơi ở trọ ngay bên cạnh Công ty và sắm cái xe đạp mini dành cho em bé để tiện đi lại.

“Ngày nắng cũng như ngày mưa, em ấy đều đi làm rất đúng giờ. Nắng em ấy che ô thì nhìn từ trên xuống chỉ thấy mỗi cái ô đang di chuyển. Còn hôm mưa, em ấy trùm áo mưa, đạp cái xe đạp bé tí xíu vào chỗ gửi xe, nhìn vừa thương, vừa cảm phục vô cùng” – Việt Hòa, cô bạn phòng Truyền thông chia sẻ.

Nguyễn Mai Lan
Chinh phục đỉnh Fansipan 

 

Hỏi em vì sao được ưu tiên như vậy mà em không tận dụng, Mai Lan cười hiền hậu, “vì em thấy bình thường, em muốn sống như một người bình thường và cũng muốn mọi người đối xử với mình như một người bình thường vậy”. Ôi cô gái bé nhỏ của tôi, tôi thực sự khâm phục nghị lực phi thường của cô bé ấy.

Mới ngày nào vào Rạng Đông còn bỡ ngỡ, quay cuồng với tên gọi của hàng trăm loại sản phẩm, nhưng được lãnh đạo và đồng nghiệp hết lòng chia sẻ, dìu dắt, sau 2 năm, đến nay cô bé đặc biệt ấy đã có chỗ đứng trong Công ty. Các lãnh đạo và đồng nghiệp đã dần bị em thuyết phục bởi chính tài năng của mình và bây giờ em được mọi người rất yêu quí.

“Rạng Đông đã trở thành gia đình thứ hai của em. Bây giờ em có nhiều bạn hơn, em được cùng các anh chị đi chơi đây đó. Về đây, em đã được đi du lịch Thái Lan, Phượng Hoàng Cổ Trấn (Trung Quốc), đầu tháng 2 vừa rồi em vừa chinh phục đỉnh Fansipan cùng các anh chị trong Công ty, vui lắm chị ạ” – Mai Lan phấn khởi khoe.

Nguyễn Mai Lan
Cũng là fans cuồng của Đội tuyển bóng đá Việt Nam

 

Khuôn mặt hiền hậu với nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc của em hẳn chính là lời cảm ơn tuyệt vời nhất dành cho lãnh đạo Công ty CP Bóng đèn phích nước Rạng Đông – những người đã không ngần ngại trao cho em cơ hội quý giá để được thể hiện năng lực của mình. Và em – cô gái bé nhỏ nhưng đầy nghị lực đã chứng minh được tài năng của bản thân, không phụ lòng tốt của những người đã tin tưởng mình.

Con đường của Mai Lan chưa bao giờ bớt chông gai, bởi em là một cô gái có hoàn cảnh đặc biệt. Tuy nhiên, vì ý thức được hoàn cảnh của mình nên Lan luôn nhủ lòng càng phải cố gắng phải nhiều hơn gấp bội. Với mức lương hiện tại hơn 10 triệu đồng/tháng, thưởng Tết vừa rồi em được 54 triệu, gia đình đã không còn phải lo cho em mà em còn có tiền gửi về cho bố mẹ và giúp em trai ăn học. Và em vẫn dành thời gian để học thêm ngoại ngữ và chuyên môn để đáp ứng được yêu cầu của Công ty đang trên đà hội nhập cách mạng công nghiệp 4.0. Thời gian còn lại, em dành để tập yoga nâng cao sức khỏe, để đi du lịch, khám phá những miền đất mới, mở rộng tầm nhìn và đón nhận những điều tốt đẹp của cuộc sống.

Một cô gái như thế và một nghị lực như thế, hạnh phúc không thể không mỉm cười với em!

 

 

Hồ Nga
Quảng cáo